Vi Diệu Pháp 2025 - NS.TS. Diệu Hiếu

Watch and track your favorite playlist.

Curated by: Chánh Pháp Ngày Nay (37 videos)


Currently Playing: Bài 10: 8 Tâm quả thiện hữu nhân - Vi Diệu Pháp 2025 - NS Diệu Hiếu 24/07/2025

Bài 10: 8 Tâm quả thiện hữu nhân trong 24 tâm dục giới tịnh hảo - Vi Diệu Pháp 2025 - NS Diệu Hiếu 24/07/2025

Video Transcript

Nam mô ta bà tô arah tô samma sam mô ta bw tô arah tô samma samp nam mô tô Ra tô samma samp. [âm nhạc] Chúng ta hôm nay tìm hiểu về tám tâm quả đại thiện. Thì tâm 24 tâm dục giới tịnh hảo ha. 24 tâm tịnh hảo dục giới [âm nhạc] tịnh hảo. Tịnh hảo là đẹp phải không? Thì nó chia làm ba tám tâm đại thiện. Tám tâm gọi là ma haus la chí tăng. Tám tâm đại thiện nói hay là tám tâm thiện. Tại sao có chữ đại ở đây? Lại vì ghi hết đi tám tâm quả, tám tâm quả và tám tâm duy tác. Hôm qua mình đã học được tám tâm đại thiện chữ đại tám tâm quả đại thiện ờ tám tâm quả đại thiện chữ đại ở đây chúng ta tám thiện thì tất cả tám tâm này đều có là duy tác à duy tác này cũng là ừ ờ chúng ta biết rồi à chỉ dành dành cho à Đức Phật và thánh A La Hán. A La Hán nó thuộc thiện nhưng mà không có tạo quả ra nữa. Nó không còn cho kết quả. Còn tâm này là tâm nhân. Tám tâm đại thiện là tâm là nhân là chúng ta tạo nhân. Nhân thiện và cái tâm tiếp theo tám tâm quả đại thiện. Nó có chữ quả tức là kết quả. Nhưng mà ở đây là quả nó tương ứng à thì đây gọi là 24 tâm. Mà 24 tâm này nó nằm trong dục giới. Mặc dù là trong dục giới nhưng chúng ta chưa phải là thánh A La Hán thì tám tâm này chúng ta không có. Chúng ta tu tập là chúng ta đang phát triển tám tâm đại thiện của thuộc về nhân. làm tất cả thiện nghiệp kể cả khi chúng ta ngồi thiền. Thì khi chúng ta ngồi thiền á, tám tâm đại thiện thuộc về nhân tám tâm thiện này nè là để bắt đối tượng. Đối tượng này là à thiền gọi là đối tượng này là ma rù ba. Nà ma rù ba hay còn gọi là năm tứ niệm xứ thân và tâm danh và sắc. Thì danh và sắc này đối tượng này à là cái chánh chúng ta đang tu tập thì chúng ta dùng chánh niệm để nhìn nhì. Nhìn gì? Nhìn thân nhìn nhìn thọ quán sát thân thọ tâm pháp thì cái đối tượng vẫn là hữu hữu vi pháp đúng không? thân tâm năm uẩn và tứ niệm xứ này trong cái pháp nè thân thọ tâm pháp thì trong cái pháp nó có là quán tứ thánh đế thì cái đó khi mình mình ghi sâu vô á thì chúng ta sẽ thấy nó có trong cái quán pháp niệm xứ á thì nó có chi tiết hơn nó có cái phần mà tứ thánh đế thì tứ thánh đế cái diệt đế thì nó thuộc về à pháp sư thế nó là quả niết bàn. Thì chúng ta tổng quan về kiến thức tổng quát thì chúng ta thấy tám tâm đầu là tám tâm nhân và tám tâm hôm nay chúng ta tìm hiểu là tám tâm quả mà quả này là quả đại thiện. Chữ đại này là chỉ cho lớn là nhiều là tám. Thì chúng ta thấy là vì nhìn vào cái 15 tâm sắc giới và 12 tâm vô sắc giới thì nó cũng có thiện. Chúng ta thấy không? Nhưng mà nó 15 tâm sắc giới thì nó chỉ có năm thôi. Rồi vô sắc giới thì nó có bốn thôi. Nên trong cái tâm thiện á, tâm thiện của v nhân và tâm thiện quả của sắc giới và vô sắc giới nó ít hơn so với của dục giới. Dục giới nó đến số tám lận. Nên chữ đại này là số nhiều chứ nó cũng không phải nó ý nghĩa là vậy ha. Trong tám tâm thiện của dục giới, sắc giới và vô sắc giới thì dục giới đến tám nên nó gọi là đại là số nhiều. Rồi nó tương đương à từ cái tâm tám tâm đại thiện thuộc nhơ. Tám tâm à quả tương ứng là chúng ta ghi ha. Tâm tâm quả dục giới tâm quả thiện dục giới hai chánh có tám. Tâm quả thiện dục giới có tám. [âm nhạc] Tám tâm quả thiện dục giới là thành quả hay là kết quả của tám tâm thiện [âm nhạc] của tám tâm thiện. Tám tâm thiện ma cusala chitt. Còn cái này là ma cusala vi bà ca chittta. Vi bà ca có nghĩa là quả tâm quả. Là tám tâm quả của tám tâm thiện thuộc về nhân mà đã tạo trong kiếp trước. Đó là kiếp trước nha. Nên là tám tâm quả này à là kết quả của tám tâm thiện mà mình đã làm, đã tu tập. Chấm phẩy đây là tâm quả được tạo ra từ tám tâm đại thiện. Và chúng có những nhiệm vụ có tất cả là tám tâm thì cái này thuộc về tâm quả nó là kết quả nên nó kết quả thì sao? Nó bị động nó không có mình không có còn cơ hội. Ví dụ như là tâm nhân thì mình còn mình tạo cái nhân đúng không? Còn thì nó đã ra quả rồi thì mình không có còn thay đổi nữa mà nó kết quả. thì à nó có bốn chức năng. Ừ. Tâm quả có bốn chức năng hay là bốn nhiệm vụ. [âm nhạc] Trong một số sách thì đề ba chức năng hay ba nhiệm vụ nhưng à trong chú giải giải thích có bốn có thêm một cái chức năng phụ nhưng mà nó đã thực hiện. Có thực hiện thì mình cũng phải kể ra luôn. Bốn chức năng gì thì chúng ta ghi số một. Việc tục sanh hay là tâm kiết sanh thức nó làm chức năng kiết sanh thức là hay là việc tục sanh ba tí sanh đi ki ba tí sanh đi. Việt tục sanh hay là gạch phẩy cái là kiết sanh thức là tâm tái sanh á. Ừ nó làm tâm thái sanh tí sanh đi. Tâm tái sanh đầu tiên cái chức năng thứ nhất này cái tâm là thứ hai loại thứ hai này nha. Ừ đây cái tâm này thì nó đưa đến là cái chức năng thứ nhất là kiết sanh thức hay là tâm tái sanh. Đây là tục sanh tức là tiếp tục sanh à tục sanh à là cái tâm đem được cái tâm dẫn đi tái sanh tục sanh tên là tí san đi. Tên kiết sanh thức là tiếng Pali là ba tí. Chúng ta ba tí san đi. Tám tâm này khi đi tái sanh chỉ có một tâm thôi nhưng mà tùy vào cái nhân mình tạo. Thí dụ mình tu tập cái à tâm à thiện hợp trí à vô trợ thọ hỷ thì khi tái sanh thì nó tương ứng như vậy là tâm quả thọ hỷ hợp trí vô trợ là cái tâm quả mạnh nhất trong cái việc thiện. Vì khi mình làm thiện thì cái tâm nhân á mình tạo nhân là tâm thọ hỷ hợp trí vô trợ. Thì ví dụ một cái ví dụ minh họa ví dụ khi mà à tâm thiện tâm thiện mà thuộc về nhân tám cái tâm thiện nhân á là tâm đại thiện á thì thí dụ à tâm thọ hỷ là làm việc thiện mà có niềm vui, có cảm thọ vui hợp trí là có sự hiểu biết đúng về nhân quả về thật tướng của các pháp co lúc đó có trí tuệ soi sáng dẫn dắt đi làm cái thiện, làm cái tác ý đó có trí tuệ vô trợ là tự phát, tự nguyện mau lẹ nhanh chóng. đó thì ví dụ nè, thí dụ là ví dụ như một người Phật tử, một người phụ nữ à đem hoa lên cúng Phật và hiểu biết có trong lúc làm cái điều thiện cúng hoa đó có hiểu biết đây là nghiệp tốt, thiện nghiệp, đây là điều lành à đây là nhân lành sẽ có được quả tốt. Biết về à nhân nghiệp lý, về th nhân quả, biết được đây là điều thiện. Khi làm mình biết đó là điều thiện và khi làm khi dâng hoa và cái niềm vui, hoan hỉ cảm thọ vui, phấn khởi, vui vẻ và tự nguyện à tự nguyện à không ai c không ai à kêu gọi hay không ai nhắc nhở mà cũng mau lẹ làm một cách mau lẹ. Cổ thấy vừa thấy cái cành hoa sen đẹp, cái cành hoa lang đẹp là cổ nghĩ đến à mua cành hoa đây đem lên chùa cúng Phật. À như vậy thì khi cổ làm là cổ làm một cách mau lẹ, làm một cách tự phát. Và khi dân cúng Phật thì tâm hoan hỉ phấn khởi và khi cổ dân cũng cúng như vậy cũng hiểu được đây là điều thiện điều tốt nhân lành và quả tốt. Hiểu về nhân quả hiểu được cái à nghiệp lý à và à cổ làm với sự vui vẻ thì như vậy cái tâm đó nó khi nó cho quả thì nó sẽ cho quả tương ứng là quả thiện, quả tâm quả đại thiện. thọ hỷ, vui vẻ, hợp trí và vô trợ. Thì tâm quả này là tâm quả tốt nhất trong tám tâm quả. Vì cái tâm nhân đó là tâm cao nhất trong tám cái tâm nhân khi mình làm điều thiện đúng không? Thì à tâm nó làm bốn chức năng. Thức năng thứ nhất là tám cái tâm này à thì nó sẽ cho tám à nó sẽ cho nó khi trái sanh có một thì nó tương ứng nên nó có cái cái quả khác nhau. Cũng là thiện nhưng mà cái quả của cái tâm thứ hai à nó khác nó thấp hơn cái quả tâm thứ nhất. À thì à chấm xuống hàng tâm tái sanh hay là kiết sanh thức hay là việt tục sanh. Đây là tâm nối liền kiếp sống cũ và kiếp đời sống mới. Đây là cái tâm nối liền không có gián đoạn nha. Nối liền kiếp sống cũ. Kiếp sống cũ vừa kết thúc, kiếp sống vũ vừa kết thúc bằng tử tâm. Tử tâm, tử là chết. à cái tâm chết xuất xuất hiện thì cái tâm kiết sanh thức được tiếp nối liền liền ngay sau đó để bắt đầu qua một kiếp sống mới, đời sống mới cũng một của chúng sanh đó của chúng à của con người hay chúng sanh đó chấm Giây phút lâm chung chấm xuống à. Giây phút lâm chung thì tâm tử. Tâm tử hay còn gọi là tử tâm tức là tâm chết á. Tâm chết. Tâm chết này đóng ở ngoặc nương tức là hộ kiếp cuối cùng của đời sống. Tức là tâm hộ kiếp cuối cùng của đời sống vừa chấm dứt. Chúng ta gạch dưới cái hộ kiếp, gạch dưới cái tâm tử hay là tử tâm gì cũng được ha. Tâm tử hay tử tâm gì cũng được. Cái tâm làm cho mình kết thúc, tất cả các dòng tâm thì gọi là nó xuất hiện chỉ một lần trong một kiếp kiếp sống thôi. Khi nó xuất hiện thì người đó hoặc chúng sanh đó, hữu tình đó phải chết. [âm nhạc] Kết thúc mạng sống. Thì tâm tử này tức là tâm tử là tâm hộ kiếp cuối cùng của đời sống vừa mới chấm dứt. là một trong tám tâm quả, một trong những tâm quả th này à nó tương ứng với cái thiện nghiệp mình đã làm, cái tâm thiện nghiệp mình đã làm. Tức là lúc mình làm cái thiện á tương ứng với một trong tám tâm nào mà nó cho quả thì nó sẽ cho kết quả đi tái sanh. Thiện hoặc thiện tùy vào cái mức độ thiện trong tám cái tâm này để tiếp một kiếp sau cho một kiếp sau. Nếu tâm quả à là hợp trí, có bốn tâm quả hợp trí chúng bốn tâm quả thiện hợp với trí. Tâm quả thiện hợp với trí sẽ làm việc tục sanh, tức là tái sanh. Làm tái sanh á cho người tam nhân sẽ làm việc tục sanh hay tái sanh cho người tam nhân. Người tam nhân à đóng mở ngoặc đơn giải thích thế nào gọi là người tam nhân. là người có ba nhân lành vô đi tái sanh với ba nhân lành. Đó là vô tham. Ba nhân lành hai chấm là vô tham, vô sân, vô si. chấm người tam nhân là người cao thượng tái sanh bằng cái ba cái nhân lành này tức là người cao quý cao thượng [âm nhạc] ngay trong kiếp sống đó vị ấy có khả năng trở thành thánh nhơ có khả năng thành tựu các pháp thượng nhơ các pháp cao thượng như chứng thiền quả, nhị quả tam quả của thiền sắc giới hoặc là bốn thiền của vô sắc giới hoặc là chứng vào một trong bốn quả vị thánh Tu Đà Hoàng, Tư Đà Hàm, A na hàm và A La Hán. Chỉ có người tam nhân mới đạt được cái khả năng này. Nhưng nhớ điều kiện trong cái kiếp hiện tại đó, vị ấy cũng phải tu hành, cũng phải à tinh tấn, phải thực hành thiền để phát sanh trí tuệ. Thiền vipassana có trí tuệ phá tan vô minh, tham ái phiền não thì mới có khả năng. Tức là người này nó có cái nhân lành để độ có khả năng để trở thành những pháp thượng nhân trong tu tập thiền định cũng thiền chỉ cũng như thiền quán cho đến chứng quả thánh. Một trong bốn quả thánh chấm xuống hàng. Nếu à tái sanh của một trong bốn tâm thiện, tâm quả thiện ly trí, gạch chữ thiện ly trí gạch dưới nếu tái sanh một trong bốn quả đại thiện ly trí của dục giới, mình đang học tám quả thiện à của dục giới thì có bốn hữu trí, hợp trí, còn bốn ly trí. Nếu tái sanh một khi tái sanh chỉ một tâm thôi mình á một trong bốn cái tâm mà quả đại thiện ly trí thì cái tâm quả đi tái sanh sẽ làm việc tục sanh sanh ra tái sanh làm người nhị nhơ. Gạch dưới người nhị nhơ. Vì sao? Vì nó thiếu ly trí mà lúc đó nó không bao gồm trí trí, không bao gồm trí tuệ nên thiếu một cái nhân. Người nhị nhân đóng mở chỉ là vô tham, vô sân nhưng à thiếu cái nhân vô vô si nên là nó là ly trí. chấm phẩy người nhị nhơ này, người có hai nhân lành này tu tập các thiện pháp để gieo duyên lành thì gieo cái căn lành à gieo duyên lành cho đời sau, cho đời tiếp sau nữa. Chứ ngay trong đời đó phải cho yên lành cho đời sau để trở thành người tam nhân để những cái trong cái quả thiện đó mình phải thực hiện. Chứ ngay trong đời đó trong kiếp xó là một người nhị nhơ không có khả năng chứng pháp thượng nhơ hay trở thành thánh nhơ. Nhưng mà nói vậy rồi nói tôi không có khả năng chứng rồi mình không tu, mình không phát triển, mình không có tích tập thì như vậy cũng sai là vĩnh viễn mình khó thành tựu đúng không? Nên nhưng mà cũng không ai biết mình là nhị nhơ hay tam nhơ cũng không có chính xác mà mình chỉ có Đức Phật và các thánh A Đại A La Hán có sáu thần thông mới biết được cái à tiền kiếp của cái chúng sanh cái người đó thôi. Chứ bản thân mình thì mình cũng chỉ đoán chứ không có biết chính xác được. Nên tốt nhất là mình cứ tu. Nếu được chứng ngay trong kiếp thống này thì quý còn không thì cũng gieo duyên lành giải thoát cho ngày vị lai đúng không? Xuống hàng. Chức năng thứ hai là gì? Tám tâm quả này chức năng thứ hai là làm tâm hữu phần pha hoằng gà. Phà hoằng gà hay còn gọi là tâm hộ kiếp. Chức năng thứ hai là tâm hộ kiếp phà phà văng gà phà văng gà tam hộ kiết hay cũng gọi là tâm hữu phần chữ hữu phần nó cũng thuật ngữ quá nên là mình làm tâm hộ kiếp tâm hộ Một kiếp chức năng thứ hai. Tâm hộ kiếp hai chấm là tâm duy trì kiếp sống là cái tâm duy trì kiếp sống phải cũng gọi là tiềm thức. Tâm này cũng còn được gọi là tiềm thức. Tâm hộ kiếp này là chúng ta thấy tâm hộ kiếp này nó sẽ nó còn nó xảy ra lúc nào? Là lúc chúng ta sáu căn của chúng ta không bắt cảnh. Khi chúng ta ngủ mê, ngủ say, khi chúng ta tâm chúng ta không bắt cảnh nó chìm vào. Nhưng mà lúc mà chúng ta ngủ vậy đó, mắt chúng ta không thấy nhìn cảnh sát, tai không nghe tiếng, mũi không ngửi mùi, lưỡi không nếm vị, thân không xúc chạm, ý không suy nghĩ. À thì bấy giờ mình ngủ say, các căn của mình đang tạm dừng, tạm đóng đúng không? Nhưng mà tâm thức mình vẫn hoạt động chứ nó chưa nó chưa dừng thì cái tâm à tâm cái một trong tám cái tâm này nè nó làm chức năng hộ kiếp sống của chúng ta. Tâm vẫn chúng ta vẫn hoạt động. Thì khi tâm à tâm này làm chủ quan của đời sống tức là sanh khởi khi chưa có cảnh hiện vào tức là khi tâm không bắt cảnh thì bấy giờ khi ngủ say, khi ngủ mê hay khi mà chúng ta ngủ mà không mộng nha, chứ ngủ mà còn nằm mơ tức là ý căn hoạt động. Còn ngủ mà ngủ say không biết gì hết á thì bấy giờ cái tâm hộ kiếp này nó đang hoạt động. Có khi chúng ta có một số vị khi mà trình phá với sư á nói ồ sư ơi con ngồi cái nó thiếp đi như con không phải con ngủ mà con cũng nằm giống như ngồi vậy đó mà nó không bé cảnh gì hết á. Chìm mà nó yên tĩnh mà mở mắt ra xuất hiện thì khởi à song thiền á thiếp đi khoảng 10 đến 5 10 phút vậy đó. hay là có khi lâu hơn con không biết là thời gian chính xác nhiêu nhưng mà con cảm giác như con ngủ say thì bấy giờ mà thân con không có cục thì bấy giờ là vì tâm hộ kiếp hoạt động tâm nó không bắt vào cảnh nó không bắt đối tượng hơi thở không bắt cảnh thọ cũng không nhìn các trạng thái tâm cũng không nhìn pháp đang có mặt trong thân tâm mà nó chìm sâu vô cái tiềm thức và nó không biết gì hết giống một giấc ngủ không biết gì hết ngủ say đó thì bấy giờ sư biết à không phải nhập định mà cũng không phải à quán sát. Thì bấy giờ trạng thái đó là tâm nó chìm vào tiềm thức hay còn gọi là vô vòng vô cái à vòng tâm pa vanga tâm hồ kiếp ha. Rồi số 3 là tâm tử. Chức năng của tám tâm này còn gọi là tâm tử. Chu ti chitta. Chu ti số ba là chu ti chư cô ghi bên đây nha. Chu tì. H tử tâm. Tử tâm là tâm chết á. Tâm để làm cho cái chết nó thực hiện được. Tâm tử hoặc là tâm mệnh chung hay tâm chết là tâm cuối cùng hai chấm là tâm cuối cùng của kiếp sống. là tâm cuối cùng xuất hiện. Cuối cùng nó xuất hiện cái rồi rồi nó bi luôn đó. Và tất khi nó xuất hiện cái là tất cả các dòng tâm 89 dòng tâm tất cả tâm của chúng ta kết thúc. Thì trong điện đồ ở bệnh viện chúng ta thấy các bác sĩ đang xem những bệnh nhân mà nặng đó thì chúng ta thấy cái dòng điện trong cái máy vi tính nó thẳng ra một đường rồi rồi là bác sĩ nói rồi người này đã đi, bác ấy đã đi là vì sao? Dòng tâm tự theo Phật giáo thì đó là tâm tử đã xuất hiện là tâm cuối cùng của kiếp sống. chấm phẩy tâm tử này cũng giống như tâm hộ kiếp nó làm nó giống vậy ha nên cũng có thể gọi là tâm hộ kiếp cuối cùng của kiếp sống chấm lưu ý. Mình ghi chữ lưu ý để mình nhớ nè. Tâm tái sanh, tâm hộ kiếp và tâm tử là giống nhau trong một cái chúng một con người, một ch chúng sanh. Đó mình đi mình vào tái sanh cái kiếp sống mới bằng tâm gì thì khi mà tìm thức và cái tâm hộ kiếp khi các căn không có cảnh để bắt thì nó chìm vào dòng tiềm thức hay là dòng hộ kiếp thì nó bằng cái tâm đó. Và khi nó tử thì cái tâm đó lại xuất hiện. Nhưng nó là một tâm nhưng tên khác nhau với các thời điểm khác nhau đúng không? Khi nó bắt đầu cho một kiếp sống mới thì gọi là tâm tái sanh. Trong suốt quá trình chúng ta sống mà lúc những chút mà các căn các cái dòng tâm thức ừ à như các căn không tiếp xúc các trần mà nó đang ở dòng hộ kiếp để nó duy trì cái mạng sống của chúng ta. Ví dụ chúng ta ngủ say mà không có tâm hộ kiếp thì sao? Mạng sống của chúng ta làm sao mình biết mình còn sống đúng không? Và nhờ cái tâm hộ kiếp nó mới duy trì. Ví dụ người đó họ mạng sống 80 năm thì trong lúc ngủ say, trong lúc ngất xỉu hoặc trong lúc mà chúng ta chìm vào trong tiềm thức á thì cái tâm hộ kiếp này trì mặng sống. Nên là gọi hộ. Hộ là bảo, hộ là duy trì. Kiếp là kiếp sống của chúng ta vẫn còn sống chưa chết. Và cái tâm này và cuối cùng nó là cái cái tâm cuối cùng để kết thúc mạng sống thì gọi nó là tử tâm. Nó cũng là một cái tâm đó gọi là tử tâm. Thì như vậy cũng giống như một con người khi mà à [âm nhạc] vị đó ha à cô đó cổ là người mẹ về nhà thì con gọi là mẹ đúng không? Khi cổ vô trường, cổ là giáo viên thì học trò gọi là cổ giáo viên. Rồi khi về nhà chồng gọi là vợ cũng một con người đó nhưng chức năng khác nhau với cái nhìn khác nhau và ở mỗi thời điểm chúng ta thấy nó cũng giống như vậy đó ha. Số bốn việc thập di à tad ramana. Cái này là tadaramana là nó có thêm một cái chức năng Việt thập nhi. Thập di tà [âm nhạc] ramana Việt thập di tada đọc sao viết vậy? Đa ramana mình dạy cứ viết đi rồi sư cô khi vô cái dòng thí tức là dòng tâm á sư cô sẽ sẽ giải thích là sự thâu bắt cảnh dư cảnh dư sót của tâm đổng lực là sự thâu bắt cảnh dư của tâm đổng lực. [âm nhạc] Tức là khi cái tâm đổng lực là bậy. Tâm đổng lực là một trong những cái tâm gọi là bảy. Nó nhảy lên nhảy xuống bảy lần và nó tạo nghiệp thích ghét. À rồi tạo thích ghét hay là tạo nghiệp thiện ác. Nay cái bảy cái dòng tâm chàvana gọi là tâm đổng lực. Chúng ta ghi như vậy đi đến hồi mình học cái dòng tâm á thì sư cô sẽ là chúng ta hiểu là nó có bảy lần nhảy của tâm động lực trà van. Và chính ngay cái điểm đó đó nó tạo nghiệp thiện, nghiệp ác, thích ghét rồi tham sân hay là như thế nào thiện ác nó nằm ngay chỗ đó. Và chính khi chúng ta hành thiền thì ngay đó với chánh niệm thì bấy giờ là tâm tâm thiện, tâm đại thiện hợp với trí. Nếu chánh niệm mạnh và khi đấy giờ có sự tỉnh thức, có tâm tỉnh thức thì thấy được tính chất như thật của các pháp hay là thánh tính vô à của thân tâm, thân thọ tâm pháp thì bấy giờ nó là hợp trí. Nếu mà chúng ta chỉ nhìn nhìn đối tượng mà chưa thấy nhận biết được tâm, chưa đủ chánh niệm, chưa đủ sự tịnh giác, chưa có tuệ minh xác thì gọi là tâm thiện thôi mà ly trí không? Thì cái tập vi này là sự thâu bắt cảnh dư của tâm đổng lực mà nó phẩy chấm phẩy cũng gọi là tâm mót. Mót cũng như mình mót lại á cũng gọi là tâm mót. Phả vì tâm này sanh lên sau khi tâm đổng lực đã xử sự với cảnh. Vì tâm này sanh lên sau Vì tâm này sanh lên sau khi tâm đổng lực gạch dưới tâm đổng lực [âm nhạc] đã xử sự với cảnh. cảnh là đối tượng [âm nhạc] Thì mình cứ ghi như vậy ha là sẽ giải thích để cái chỗ đó rồi chấm xuống hàng. Khi tâm tái sanh với sự vô với cái tâm thiện vô trợt dưới chữ vô trợ [âm nhạc] hai chấm thì tánh tình linh động mau lẹ nhanh nhẹn hoạt bát. Tánh tình nhanh nhẹn tại vì vô trợ. Khi mình làm cái nhân được cái quả à quả thiện nhanh nhẹn, mau lẹ linh động hoặc bát. Nên giờ mình thấy mình người nhanh nhẹn hay chậm chạp còn là do cái tâm quả mình tái sanh. Linh động tánh tình linh động là nhanh nhẹn, mau lẹ hoạt bát. sốt sắn không phải người tái sanh bằng tâm quả thiện hữu trợ gạch dưới chữ hữu trợ thì tánh tình chậm chạp từ từ à [âm nhạc] không có linh hoạt không có mau lẹ cứ thông thả ha. Rồi chúng ta ghi nó giống y như tâm thiện, tám tâm thiện vậy đó. Số 1 [âm nhạc] tám tâm à tám tâm quả đại thiện là gì? Vô câu hỏi tám tâm quả đại thiện là gì? Chấm hỏi xuống hàng gạch đầu dòm số 1. Tâm quả thọ hỷ phẩy hợp trí phẩy vô trợ. Số hai tâm quả thọ hỷ ly trí ơ hợp trí xin lỗi từng cặp từng cặp hợp trí hữu trợ số ba tâm quả thọ hỷ ly trí vô trợ Số B tâm quả thọ hỷ ly trí hữu trợ. Nghịch ngang cái là cái này là thọ hỷ ha. Giờ y như vậy nhưng mà thay cái thọ hỷ bằng thọ xả. Tâm quả thọ xả hợp trí vô trợ. Số sáu, tâm quả thọ xả hợp trí hữu trợ. [âm nhạc] Số bảy, tâm quả thọ xả ly trí. Bây giờ đến cái cặp hai cặp đầu hai cái đầu là một cặp á là hợp trí. Bây giờ hai cái tâm sau số 7 8 là ly trí. Tâm xin lặp lại tâm quả thọ xả ly trí vô trợ. Số tám tâm quả thọ xả ly trí hữu trợ. Thì như vậy với hợp trí mà thọ hỷ thì người đó sẽ là người tam nhân với người tánh tình vui vẻ với vô trợ tánh tình nhanh nhẹn mau lẹ hoạt bát sốt sắn với hữu trợ là có sự nhắc nhở có sự cân ngắc từ từ nên à cái quả cũng là từ chậm chạp thông thả từ tốn mà không có mau lẹ cứ cứ từ từ chậm chậm Đó. Còn thọ xả tức là cái quả thiện. Nhưng khi cái quả thiện này từ cái quải, từ cái tâm nhân mình lúc mình tu tập mình làm cái điều thiện nhưng mà cái điều thiện đó nó không làm cho người này vui mà nó bình thản, nó thừa thông thường thôi. Nó không đủ mạnh à cho sự phấn khấn, vui vẻ à thản nhiên thờ. Thậm chí là làm thiện nhưng mà thờ ơ làm thiện thờ ơ bình thản đó là thì nó cho tâm quả tâm khi làm với tâm xả. Xả đây không phải xả ly mà xả là sự thờ ơ lạnh nhạt từ à không đủ mạnh để vui à không đủ sức mạnh hớn hở vui vẻ đó thì nó cho cái tâm do cái nhân đó mà nó cho quả ví dụ đi ha mình ví dụ mình dễ thấy sư cô ví dụ nè như cái ví dụ thứ nhất là một người phụ nữ nè à mua một cành hoa cúng Phật là điều thiện với cái tâm vui vẻ và Hiểu biết. Chúng ta ghi đi. Chúng ta ghi để sau này mình có dạ hướng dẫn ai mình có những cái bài ví dụ cụ thể. Một người phụ nữ mua hoa cúng Phật tự phát. Tự mua thấy là hoan hỉ mua tự phát. Vui vẻ nè. Mua ha cúng Phật nè. Rồi vui vẻ nè là thọ hỷ nè. Ha có sự hiểu biết về nghiệp. nghiệp nhân quả về nghiệp lý hay là có sự hiểu biết về nhân quả. Đây là điều thiện có sự hiểu biết phải mua hoa cúng vật với niềm hoan hỷ phấn khởi là thọ hỷ nè. Có sự hiểu biết là hợp trí nè. Rồi không cần ai kêu gọi hay là không có cân nhắc mà ừ tự phát tâm mau lẹ. Khi mình cúng một cái hay là khi mình phát tâm á mà nó nhanh lẹ là cái vô trợ. Còn mình cân nhắc suy đoán tính từ từ hay là mình còn suy lượng phân vân do dự thì cái đó là có hữu trợ. Thứ hai, ví dụ thứ hai của tám tâm thiện và tám tâm thiện của nhân khi tu tập và nó cho cái quả tương ứng ha. Thì chúng ta thấy ta tâm thứ hai nó như thế nào? À tâm tâm à tâm thiện thọ hỷ à hợp trí hữu trợ. Ví dụ một cô một cô một cô gái ha có hiểu biết có hiểu biết về nghiệp lý tức là nghiệp lý tức là biết về nhân quả ha được bạn rủ đi nghe pháp được bạn rủ nghe pháp và cô và cô hoan hỉ trong lúc nghe pháp thiện những bài pháp nghe những bài pháp cô hoan hỉ như vậy thì cô làm gì? tâm thiện ha nhưng mà thọ hỷ hợp trí nhưng mà hữu trợ người bạn rủ à rủ rồi cũng nói để sắp xếp để sắp xếp hay là có người nhắc nhở [âm nhạc] hoặc là không ai nhắc nhở nhưng mà cổ biết hôm nay chùa có bè có giảng pháp có thuyết pháp nhưng mà cổ suy nghĩ có nên đi không ta giờ đi hay không à không đi hay là đi rồi cổ suy nghĩ h đi đi rồi xong cái khổ không đi không đi rồi cái chút nữa cũng nghĩ đi. À đó cứ cân nhắc cân nhắc suy nghĩ phân vân đắng đo lưỡng lự như vậy thì là hỗ trợ tự mình nhắc mình phải không? Thì cũng là dạng là cái tâm nó không đủ mạnh nhanh lẹ. Thì như vậy cái quả nó cho là cái gì? Cái quả thiện á nó cho là cái người này sanh ra nó cũng chậm chậm từ từ chậm chậm. Đó số ba. Số ba là tâm thiện nè. Thọ hỷ nè, ly trí ly trí rồi hộ vô trợ. Thì ví dụ một cậu bé à một cậu cái này lý trí một cậu bé à một cậu bé trai ha cho tiền một cái người ăn xinh. Người mẹ nhắc cậu bé cho người người mẹ nhắc người bè cậu bé còn cậu bé trai cho tiền người ăn xin [âm nhạc] rồi khi cho thì cậu vui cậu thấy cậu cũng vui thấy mẹ rồi vui cười thì cậu cũng vui nhưng mà à cậu không biết gì về nghiệp lý cậu không biết thiện à cái nhân này là nhân lành quả thiện sẽ Có cậu không hiểu, cậu chỉ nghe lời mẹ à. Nhưng mà khi mà mẹ nói cho đi con là cậu nhanh nhẹn cậu cho à sự một cậu bé à trả nhiệt tình à phấn khởi cho tiền một người ăn sinh ha với tâm hoan hỷ nhưng không biết rõ nghiệp lý nhân quả thiện ác. chỉ thấy cho cũng vui nhưng mà không hiểu sâu, không hiểu biết về nhân quả thì như vậy là lì trí. Ví dụ thứ tư. [âm nhạc] Tâm thiện thứ tư là thọ hỷ. Tâm thiện thọ hỷ ly trí hữu trợ. Ví dụ một người được khuyến khích làm từ thiện, gom góp làm từ thiện thì cậu à làm à cũng làm và làm với tâm à vui vẻ nhưng mà không biết về nhân quả Phật pháp. được nhiều người kêu gọi à thì á cậu làm với sự à thúc dục với sự nhắc nhở thì như vậy là hữu trợ và khi làm thì cũng vui nhưng mà không hiểu làm với bằng cái tâm tốt thôi thấy cần thì làm nhưng mà cầu không hiểu về đây là nhân lành họ không suy xét về cái nghiệp lý sao đó thì như vậy là à thọ hỷ mà ly trí và hữu trợ. Số năm là tâm thiện thọ xả. Chúng ta thấy thọ xả hợp trí vô trợ. Thì tâm xả là ví dụ một cô bé ha, một cô gái quét chùa như một công việc hằng ngày cổ đến cổ cụ quét chùa lao lao chùa lao tượng Phật. một cách bình thường. Cổ cũng thấy à mỗi ngày mình làm rồi cổ cũng không có bình thường thôi à chứ cổ cũng không có khởi lên sự phấn chấn hay vui. À cổ làm giống như một việc hằng ngày cổ đã làm nhưng mà cổ có học Phật pháp nên cổ hiểu à việc làm này là à là tốt, làm bằng cái sự tốt và hiểu có hiểu biết thì như vậy là hợp trí. Nhưng mà cái cảm thọ của cổ thì cổ cũng bình thường à. Và tự cổ làm cứ mỗi ngày cứ đến giờ là cổ qua cổ quét chùa, cổ lau chùa, cổ lao tượng Phật à cô thấp nhang nhưng mà cô thấy bình thường. Thì trong cái điều thiện nhưng mà không có không có cái sự phấn khởi vui cũng được bình thường thì như vậy là thọ xả. Số sáu tâm thiện thọ xả hợp trí hữu trợ. Hồi nãy là vô trợ là cổ mộ tự phát mỗi làm tự làm không cần ai nhắc. Nhưng mà cái này là hữ trợ. Ví dụ như một cô à cô gái à được một à ni quét chùa nói mãi à con lại quét chùa con em em bé bé quét chùa nói lần đầu cổ nghe mà cổ cũng im im lần hai cái cổ mới cầm cái chỏi lần ba cổ mới lời cổ quét cổ lao thì như vậy cần phải sự gì nhắc nhở nhì một hai ba lần cổ mới bắt làm và khi làm thì cổ cũng cảm thấy bình thường à cũng không có gì vui. Nhưng mà cổ à cái này tâm thứ mấy vậy? Tâm thứ sáu hả? Sáu phải không? thì cổ cũng có trí à có trí cổ cũng biết à cái này cũng nên làm cũng là điều tốt cũng là điều thiện nhưng mà cần phải nhắc của mấy lần cổ mới lợi cổ quét cổ lao đó thì như vậy là à nó thọ xả là bình thường và nó cần nhắc nhở hữu trợ nhưng mà cổ khi làm điều thiện cổ có biết là điều này tốt điều này là điều thiện rồi tâm số bảy là Tâm thiện thọ xả ly trí. Cái này ly trí, ly trí, hữu trợ. Đó ví dụ như một bà cụ đến chùa mở quyển sách Nguyễn Kinh ra xem. Vô trợ là tự bà mở quyển kinh ra, bà đọc kinh bà mở ra bà xem. Tức là không ai khuyến gọi, không ai nhắc nhở bà, bà tự coi. Nhưng bà không hiểu gì hết. Bà đọc không hiểu. Bà không hiểu nói gì. Và chờ xưa giờ bà cũng không có hiểu gì. Bà đọc theo cái thấy mọi người mở kinh đọc đọc nhưng mà trong đọc kinh bà cũng hiểu gì rồi bà cũng không giờ xưa giờ bà cũng không được nghe giảng về nhân quả nghiệp báo nên bà cũng biết tụng kinh này là có phước hay không. bà không hiểu à bà chỉ thấy bà làm vậy thôi. Bà tự nguyện tự phát làm thì như vậy là bà cũng không vui à bà cũng không có gì phấn khởi. Vấn đề là bà không hiểu gì hết nên là thọ xả ly trí mà vô trợ là tự bà lến bà là xem bà xem kinh. Rồi tâm cuối cùng thứ tám là tâm thọ tâm thiện thọ xả ly trí hữu trợ. hữ trợ. Ví dụ như à một cô bé đến chùa à rồi được mấy sư cô nhờ à nhờ trẻ củi, nhờ bưng củi, nhờ lau chùa quét sân thì cô cô làm chứ cô không có hào hứng. Cô cũng không có cảm thấy bình thường chứ cũng không hào hứng, không vui vẻ. Nhưng mà nhờ một hai lần thì cô cũng làm nhưng mà rồi cô làm nhưng mà cô cũng không biết đây là thiện cứ làm theo thờ thấy ừ nhờ thì mình làm nên là không có suy xét về nghiệp lý thiện ác nên nó thuộc về ly trí vì cổ không có hiểu ha nên á là ly thiện nhưng mà ly trí và khi làm không phải tự phát làm không phải tự nguyện làm mà nhờ cái sự nhắc nhở nhờ cái sự thúc mà kêu gọi Ờ con chùa sân chùa dơ con quét sân đi con. Cái bắt đầu đi kiếm cây chỏi quét đi con. Đi kiếm cây chỏi cái cầm cây chỏi quét đi. Hai ba lần nhắc nhở thì cổ mới bắt đầu cổ quét sơn chùa. Như vậy là hữu trợ. Khi quét vậy cổ cũng thấy gì phấn khởi vui vẻ bình thường làm vậy thôi thì là họ xả. Và khi làm cổ không hiểu hiểu đây là thiện, đây là tốt, đây là không có suy xét về nghiệp lý. Nghiệp lý là nhân quả đó cổ cũng suy xét. Thì như vậy là nó gì? Ly trí ha. Chúng ta hiểu thì tương ứng như vậy với những cái tâm khi mình làm điều thiện, mình tu tập, mình giữ giới, mình hành thiền, mình phụng sự, mình à à tất cả những thiện nghiệp mà hôm qua mình được giải thích 10 cái thiện nghiệp đó thì nó sẽ tương ứng với cái tâm khi mình làm. Tâm thiện, hợp trí, hồ, thọ, xả, ly trí hay là hợp trí, hữu trợ hay vô trợ, thọ thọ hỷ hay thọ xả. Chính vì vậy, chính ba cái yếu tố này mà làm cho tám cái tâm nó khác nhau, tám cái quả nó cũng khác nhau cho mỗi trạng thái tâm. Và như vậy nó có những con người chúng sanh khác nhau. Chúng ta hiểu không? Và khi chúng ta nhớ khi mà ba cái tâm khi tâm tái sanh đầu tiên của một kiếp một kiếp sống ví dụ như một kiếp người đi thì đầu tiên chúng ta tái sanh vô là cái tâm đầu tiên để để vào một kiếp sống mới. Thì cái tâm đó gọi là tâm gì? Tâm tái sanh hay còn là gọi là tâm tục sanh. tục là tiếp tục mà tục cái cuộc hành là đi trong luân hồi đó thì á tái sanh thì như vậy chúng ta tóm lại nè ba tí san đi. Ba tí san đi là tâm tái sanh tái sanh là cũng cái tâm một trong khi đi chỉ một tâm thôi nha. Một trong tám cái tâm này là bắt đầu cho một kiếp sống mới là cái tâm đầu tiên vào cuộc đời à để thành chúng sanh. Tiếp theo là pa vanga đúng không? Pa vă ga là tâm hộ kiếp hộ kiếp sống. Khi các thì khi á tâm mà các căn nó tiếp xúc cái dòng tâm thức mình nó tiếp cảnh thì nó là tâm khác cái dòng vi thí khác. Tâm nó không tiếp cảnh mà nó nằm trong tiềm thức hoặc là trong hộ kiếp. À lúc ngủ say, lúc không có bắt cảnh hoặc lúc thiền mà chìm trong tiềm thức thì bắt đầu tâm hộ hộ kiếp hộ kiếp sống đó hộ kiếp này nó xuất hiện là trong suốt kiếp sống của chúng ta này bắt đầu nè ha. Rồi cái này là trong suốt kiếp sống trong những cái lúc mà chúng ta à sống thì nó tồn tại nó hộ cái kiếp sống mình nó chưa chết lúc này mình còn sống. Và tiếp theo là à tâm à trong chư kiếp sống. Và cái tiếp theo là tad ramana là cái tâm mà à thập di tad ramana tâm mót à tâm mót là trong cái những cái khoảng cách cái khoảng cách từ tâm này qua tâm kia thì nó có hai cái tâm mamana [âm nhạc] tâm mót hay gọi là thập di mình sẽ học nó chỉ sát na khoảnh khắc rất là nhanh đó và cuối cùng nó có bốn chức năng à cho tám cái tâm này có bốn chức năng này và tử tâm là cái tâm cuối cùng tử tâm hay còn gọi là tâm chết tâm kết thúc mạng sống tâm tử tâm chết nó chỉ xuất hiện một lần trong một kiếp người hay là một kiếp sống thôi. Khi nó xuất hiện thì nó cắt hết tất cả dòng tâm. [âm nhạc] Rồi chúng ta ghi chưa? Đó là tâm quả. Thì tám tâm này nó đi tái sanh thì đi có một tâm và nó cho đi cái gì? Nó tái sanh đúng không? Tám tâm quả này là tâm tái sanh khi nó bắt đầu một kiếp sống mới thì nó tái sanh ở đâu? Vì nó là quả thiện nên nó sẽ tái sanh cõi người và cõi trời dục giới. Chúng ta ghi vô khi tái sanh thì một trong tám tâm này, một trong tám tâm này sẽ đưa đi tái sanh cõi người, cõi người tam nhân nếu là hữu trí, cõi người nhị nhân tức nếu là ly trí và cõi trời dục giới. Chỉ có dục giới thôi nha. thì tâm quả dục giới mà [âm nhạc] người >> à cõi người chấm xuống nè chúng ta ghi không trong cõi dục giới trong cõi dục giới có 11 trong dục giới có 11 cõi trong dục giới có 11 cõi. Đây mình đặt câu hỏi nha. Câu hỏi sẽ được xuất hiện là 11 cõi à cảnh giới trong cõi dục là gì? Hay là cõi dục có bao nhiêu cõi? Dục giới có bao nhiêu cõi? Thì trả lời là gì? Dục giới có 11 cõi. 11 cõi đó là gì? Chúng ta ghi nha. Bốn cõi ác đạo. Bốn cõi ác đạo. Bốn cõi ác đạo hai chấm đó là gì? Địa ngục, hỏa quỷ, súc sanh và a tu la. Tiếng Bali gọi là apaya. Apaya mình học luôn cả tiếng Pali những cái thuật từ này ha. Appaya bu mì là cõi. Bu mì. Vô min là cõi áp gia là khạnh khảnh đọa đầy khổ đau. Chỗ không có hạnh phúc dù trong một khoảnh khắc à chỗ không có hạnh phúc khổ nhiều khổ nhiều à cảnh cái cõi mà nó khổ đau thì đó là gì? Chúng ta ghi ha. À tiếp theo đi. Hả? Bốn cõi ác đạo sa đọa này từ đâu? Từ cái tâm nào? Lớp mình ai biết? Học rồi. 12 tâm bất thiện đúng không? Nói sạc. Bốn cõi ác ác thú ác đạo này được tái sanh à từ do tạo 12 tâm bất thiện khi sống á khi sinh thời á là sống và tạ bằng 12 tâm bất thiện. 12 tâm bất thiện. Và 12 tâm bất thiện nó để sẽ cho những tâm quả nào chúng ta nhìn à trong 12 tâm bất thiện, tám tâm tham, hai tâm sân, hai tâm si là 12 tâm bất thiện là nhân, nhân xấu, nhân ác trong cái nhân quả thì đây là tâm nhân. Lúc mình sống mình tạo tác, mình hành động, mình à mình tạo bất thiện thì thì mở ngoặc cái tham nó có hai nha. Ừ. Trong tám tâm tham này và tham hợp, tham thiệt, tham mà tham tham phi pháp và tham hợp pháp. Tham hợp pháp là gì? Muốn nhưng mà làm bằng công sức. mình thích mình thích căn nhà đó rồi mình gầy dựng mình làm mình bằng công sức trí tuệ và bằng cái cái cái à cái đồng tiền mình kiếm được một cách một cách là hợp pháp thì cái tham đó không đưa xuống à ác đạo nha. Nên là khi học về cái tâm tham thì cô quên nhắc là tham đúng là tâm tham. Nói về sanh tử là nó còn chịu sanh tử. Nhưng nói về cái sa đọa đó thì những cái tâm tham mà tham tham phi pháp. Ví dụ mình thấy mình thấy căn nhà đó rồi mình lừa đảo rồi mình cướp đọt à rồi mình bằng nhiều hình thức bằng những cái phi pháp tham à mà lấy bằng cái vũ lực, lấy bằng lừa đảo, lấy bằng sự lừa à bằng cái mưu mẹo đó. còn bằng cái tham bằng cái tâm muốn của mình nhưng mà mình làm bằng công sức để mình giành dụng mình gầy dựng để mình có được nhà cửa, ruộng vườn có được tài sản có được cái mình muốn thì cái tham đó tạm gọi là cái tham không hợp pháp hợp với đạo hợp pháp thì cái tham đó nó không đưa xuống địa ngục nha còn cái tham mà cướp của giết người cái tham mà làm cho cái tâm ác à vô nhà người ta cướp của người ta rồi giết người ta luôn là ác khiết luôn những cái tâm tham phi pháp thì nó sẽ đi xuống cõi xấu nha. Còn cái sân mà cái bậc bội giận dữ trong lòng thì nói về cái nhân á thì nó chưa được đi vào thánh, chưa thanh tịnh. Nhưng mà cái nhân mà cái sân mà nó đi xuống cõi cháu là cái sân mà là cầm dao mà giết người giết vật rồi làm cho tổn thương phá hoại một cách à à làm cho người ta đau đớn à khổ sở. Còn cái giận, buồn phiền thì nó là cái nhân không tốt nhưng mà nó không đủ nặng, không đủ mạnh để đưa xuống các cái ác đạo của địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh a tu la ha. Nó là như vậy. Thì ở đây chúng ta nhìn là 12 tâm bất thiện. Còn tâm si cũng vậy. Tâm si lúc nào nó cũng có trong bất thiện tâm luôn có tâm si. Mà cái si mà si nặng á mà si nặng thì nó là nó thể hiện qua cái tà kiến bất định bất à bất định tức là cái tà kiến mà không thể chuyển hóa được cái cố chấp á thì cái đó nó cũng nguy hại. Từ cái trà tà kiến cố chấp quá nặng nó không thể ai lây chuyển dù đó là là một bậc thánh cũng không có lây chuyển được. Như trong thời Phật chúng ta thấy cũng rất nhiều vị mà tà kiến cố chấp mà à Đức Phật nói những người ta không độ được những người vô duyên á không có hữu duyên á thì ngài cũng là bậc đấng giác ngộ từ bi vô lượng trí tuệ vô vô biên mà ngài cũng không độ dệt cho những người mà vô duyên nên là như vậy khi mà người ta không mở lòng không mở mắt để thấy, không bịch tai để nghe bịch tai không nghe thì không tha không giải quyết được không có à cảm hóa được người đó. Tám 12 cái tâm bất thiện này, tám tâm tham, hai tâm sân và hai tâm si này, nó cho cái quả gì? Quả bất thiện. Đây, quả bất thiện có bao nhiêu quả bất thiện? Bảy tâm quả bất thiện đúng không? Thì trong tâm tâm à bảy cái quả bất thiện này, bảy tâm quả bất thiện vô nhân. Chúng ta thấy không? Vô nhân. Vô nhân là sao? Vì cái quả này bấy giờ nó là kết quả của những cái tâm này nó là lãnh quả thôi chứ nó không có tạo nhân nữa. Khi mà mình tạo tác tạo nhân à thì mới có tham sân si là do mình tạo cái nhân thiện hoặc nhân ác lúc mình tu tập là mình đang tạo nhân. Và cái này là kết quả rồi. Thì cái kết quả này tám bảy cái tâm quả này thì trong bảy tâm quả này có một tâm duy nhất là tâm thứ bảy này nè quán sát, thọ xả quả bất thiện. Chúng ta thấy không? Quán sát, thọ xả quả, thức thiện là cái tâm thứ bảy. Tâm đầu tiên là à nhãn, thức, thọ, xả, quả, bất thiện. Tâm thứ hai là nhĩ, nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân. Chúng ta thấy không là năm cái tâm quả của mắt mình n hằng ngày chúng ta nhìn cái gì mà nó làm cho ta đau đớn, khổ sở, thọ, thọ những cái bất như ý, thọ cái sự đau đớn, thọ khổ á. Cái thấy à ví dụ như chúng ta thấy máu chảy, thấy chiến tranh, thấy người giết nhau, thấy lửa cháy, thấy cái gì mà chúng ta họ cảm thọ sợ hãi, đau đớn thì cái đó là cái quả bất thiện của chúng ta. Đó. Cái nghe cũng vậy. Nhĩ tay, lỗ tay của chúng ta tiếp thu tự nhiên mới lò mặt ra chửi quá chừng. Chửi dậm cá chén thớt, chửi mình quá chừng. Nghe cái âm thanh đau đớn, bức bách, khó chịu thì bữa đó là mình biết rồi đó. À cái quả bất thiện đó ta tâm quả nè. Đó mình đang chịu quả bất thiện rồi là lỗ mũi tự nhiên đi ra trước không phải tự nhiên mở cửa ra tự nhiên thấy nguyên một cái con chuột chết từ hồi nào thúi ơi lỡ có mùi hôi khó chịu đến nổi ói ra mà ăn cơm không được. Ví dụ vậy là quả bất thiện rồi à. hay là đi ra đường á hả một con chó hay con mèo nó làm cho một đống phân hôi thúi ngay cái giường của mình. Đó là quả bất thiện rồi đó. À chuột nó chết đâu mà nó nằm ở dưới giường mình vậy. Tìm hoài không thấy, té ra nó chết đâu cũng chết. Nó nằm ngay cái giường mình nó chết đó đúng không? Đó thì tự nhiên cây mũi mình nó phải ngửi cái mùi khó chịu, cái mùi không có vừa ý. mình không giải quyết, không tìm ra là đêm nay mình thức trắng luôn khỏi ngủ đúng không? Đó là cái quả bất thiện. Rồi tiếp theo là cái thiệt miệng mình à tự nhiên à nếm cái vị à hôm nay tự nhiên ăn cái cơm nó thêu đến mình tự nhiên cơm nó thêu ha là mình ăn đồ ăn ngon hết rồi tự nhiên đến còn đúng miếng nước tương ví dụ vậy thì tự nhiên cái hôm nay cái 10 lưỡi mình nó phải nếm cái vị không ngon cơm thiêu, cơm thẳm đồ ừ hay là mình ăn ăn những cái thức ăn mà độc độc hại. Đó là cái quả cũng là một trong những cái quả ăn vô rồi nó không thấy khỏe, không có sức khỏe, không có tốt gì hết mà nó làm cho mình đau bụng à nó làm cho mình á hả là tiêu chải, nó làm cho mình hả buồn nôn vân vân. À cái lưỡi mình phải nếm những cái mà mình không muốn nếm. À rồi cái thân của chúng ta à thân của chúng ta là thân tiếp xúc à thân của chúng ta tự nhiên hôm nay mình va chạm vô cái n phỏng lửa, phỏng nước sôi hay là chạm mạch điện tự nhiên nó sưng lên một cục hay phải va chạm một cái gai cái gốc gì đó hay cây đinh gì đó đó nó làm cho mình đau đớn bức tách thì biết đó là cái quả bất thiện rồi tiếp thu thọ xả quả bất thiện có một cái tâm tiếp thu hả cái tâm nó nhận nó nhận dạng và nó biết đây là con mắt nó nhìn và nó phải có tiếp thu nó mới nhận dạng được đúng không? Thì năm căn của chúng ta tiếp xúc với cảnh thì nó ghi nhận nó tiếp thu. Và tiếp theo là quán sát thọ xả quả bất thiện. Tâm quán sát này là một cái tâm mà khi tái sanh vào ác đạo bất thiện bốn cái địa ngục, ngã quỷ, súc sanh a tu la thì cái một cái tâm này thôi nó đưa chúng ta đi vào cảnh xa đọa khổ đau của địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh và a tu la. Nó chỉ một tâm thôi, một tâm quả bất thiện à quán sát thọ xả quả bất thiện. Tâm này đi tái sanh vào địa ngục ngã quỷ, súc sanh a tu la. Mà tâm này từ đâu? Từ này 12 cái tâm này nè. 12 cái tâm bất thiện này. Khi nó bất thiện nó tạo nhân và nó cho cái quả là một cái tâm này để đi tái sanh. Khi nào tâm tham nó quá trội, nó vượt trội thì đi vào cảnh ngã quỷ. Tâm sân nó nổi trội đi vào cảnh địa ngục. Tâm si nó đi vào cõi súc sanh. Mà tham sân à tham mà sân si nó sân nó nổi trội thì cũng có thể đi vào cõi a tu la. Tùy vào cái cái bá cái quả tâm bấy giờ nó cái nào nó nổi trội trong tham sân si, cái nào nó vượt trội và nó đưa mình đi tái sanh. Như vậy cuộc sống tóm lại khi chuột sống hàng ngày của chúng ta gặp những cái cảnh bất như ý, những cái cảm thọ khó chịu, đau đớn, bức bách qua cái thấy, cái nghe cái người cái nếm, tiếp xúc tiếp thu là cái quả bất thiện. Ngược lại tiếp theo tám tâm quả thiện. Chúng ta thấy quả thiện nè, tám tâm quả thiện thì tám quả thiện này và tám quả thiện hữu nhơ. Cái này là vô nhơ. Chúng ta 18 tâm vô nhơ. Còn ở đây là quả thiện, hữu nhơ. Vì sao nó từ cái nhơ trước của thiện tám tâm thiện đại thiện này nó cho tám tâm quả, hữu nhơ rồi gì không? Vô tham, vô sơn, vô si là ba nhân lành. Còn cái này là quả vô nhơ trong 18 tâm vô nhơ. Vì bấy giờ chúng ta thấy tiếp theo là tám tâm quả thiện này cũng là tương ứng với cái tâm trên chúng ta thấy nè nhãn thức thọ xả quả thiện tâm thứ nhất. Tâm thứ hai nhĩ thức thọ xả quả thiện tâm thứ ba tỷ thức thọ xả quả thiện. Tâm thứ tư thiệt thức thọ xả quả thiện. Rồi tâm thứ năm nè thân thức thọ lạc quả thiện. À cái thân thức thọ lạc tiếp theo tiếp thọ tiếp thọ à tiếp thu thọ xả quả thiện tất cả đây là quả thiện rồi tiếp theo là quán sát thọ xả quả thiện rồi quán sát thọ hỷ quả thiện cái thọ xả cái thọ hỷ xả là bình thản còn thọ hỷ là vui. à mình đang à thảnh quả thiện nhưng mà cái quả đó nó làm cho mình nó đủ làm cho mình đủ mạnh làm cho mình phấn khởi vui vẻ à thọ lạc. Thì ở đây cái thân thức nè cái thân thức của thọ lạc thì nó là gì? Thọ thọ lạc. Trong bốn cái này chúng ta thấy anh sở dĩ nó có cái ngạch đỏ này là là cái thân thức thọ lạc và cái quán sát thọ hỷ. còn lại là thọ xả hết. Thọ xả hết. Vì sao? À khi mà thân của chúng ta nó tiếp xúc nè mà nó quả tốt á thì nó quả lành. Ví dụ như hôm nay được à được mặc bộ đồ mát cô dễ chịu, được ở trong cái nhà phòng ở máy lạnh mát thò dễ chịu lạc thò lạc. Thì cái đ tất cả tám cái tâm này là tám tâm quả thiện. Ví dụ con mắt chúng ta nhìn cảnh chúng ta thích. Ví dụ nhìn tượng Phật hoan hỷ, mũi ngửi mùi trầm, mùi hương hoan hỷ, mùi nước hoa mà ông xã mới mua đi đi đứng ngoài vẫn mua cho hoan hỉ hay mua cái dầu xà bông gì đó tắm hoan hỉ thích. Đó những cái mà cuộc sống của chúng ta hằng ngày cái cuộc sống mà sinh hoạt á là qua hai cái này tâm bất thiện và tâm thiện thì chúng ta thấy được là nó có nhân có quả hết. chứ nó không phải tự nhiên. Nên nếu chúng ta đang sống trong cảnh thọ lạc thì chúng ta đang sống của phước báo của cõi người hoặc cõi trời. Có những người thân cõi người nhưng cảnh họ đang ở cõi trời, phước họ lớn à họ tạo nhiều phước họ nghĩ gì, họ muốn gì họ những cái cuộc sống của họ nó đầy đủ sung túc và nó những cảm thọ dễ chịu, thoải mái an vui. cái thân và cái tâm. Khi cái thân khỏe nó an vui, nó thoải mái thì cái tâm mình nó cũng sẽ à hạnh phúc đúng không? nó cũng sẽ dễ chịu. Đó. Thì như vậy cái quán sát à quán sát thọ hỷ quả thiện này thì trong tám cái cái cái tâm này đó thì cái tâm quán sát thọ xả quả thiện này nè mà quả này là ta quán sát thọ xả mà quả bất thiện đưa vào bốn cảnh ác đạo địa ngục quỷ súc sanh. Nhưng mà cái tâm này cũng là quán sát thọ xả mà quả thiện thì cái tâm này nó lại đưa vào cõi người hoặc cõi trời. Nhưng mà người vô nhân vì sao? Vì nó tâm từ tâm vô nhân. Thì tâm vô nhân là người đó như thế nào cũng có thiện đó cũng làm thiện nhưng mà nó quá yếu. Nó thanh tái sanh vào một cái body, một cái con người nhưng mà không được lành lặng. Ví dụ tanh sanh ra thì người đó bị tàn tật bẩm sanh đuôi mù câm điếc hoặc thiểu năng hoặc vân vân vân những cái bệnh mà nó tái sanh ra là đ bị vậy. Thì đó là những vị lục căn Đức Phật gọi là lục căn bất cụ. Lục căn bất cụ là sáu căn đầy đủ về thân, tướng cho đến mắt, tay, mũi, lưỡi, thân, ý. Ý là sao? Thiểu năng. khờ khờ khạo khạo bệnh đau thì những người này gọi là lục căn bất tự bất lục căn bất cụ tức là không đầy đủ thì người này không được xuất gia nhiều như điếc mù đuôi căm biết hoặc là là lé hoặc là những cái cái bất bình thường thì như vậy chúng ta thấy cái tâm này cũng là tâm thọ tâm thiện tâm quả thiện nhưng mà nó là thuộc về vô nhân như vậy nó sanh vào người thì gọi người gì? Người vô nhân. [âm nhạc] Vậy chúng ta nghĩ ở đây nha, ngày mai mình học vô tiếp ha. Thì qua cái học như vậy mình phân tích và mình hiểu mình biết được cái lợi ích gì. Thứ nhất là mình tạo thiện, mình làm cho nó vua viên mãn tròn đầy cũng được cái quả tốt nhất. À trong lúc làm thiện thì đoạn đầu, đoạn giữa, đoạn cuối trong lúc làm, trước khi làm trong lúc làm và sau khi làm nó phải viên mãn, nó phải xuyên suốt với ba nhân vô tham, vô sân, vô si. Trước khi làm thì vui vẻ, hớn hở trong lúc làm thì tự nhiên giận lên hoặc là bực lên tự nhiên cái mình không có được trọn phải không? Thì à hiểu như vậy để mình biết mình nhận biết có cái hiểu biết đúng để mình trong cuộc sống mình có gặp những chướng ngại hoặc mình có gặp những cái bất như ý mình không có trách ai. Mình trách chính mình hiểu à cái nhân quả nó vậy để mình hóa giải và mình không có tạo cái oan gia trái chủ nữa. Không phải tại người không phải tại ai đâu mà mình chính mình đây nè. Nếu mình không có nhân quả xấu thì không có cái xấu nó đến với mình. Nhớ là như vậy nên là thôi mình vụng tu thì bây giờ mình khéo tu để mình nỗ lực tinh tấn để mình tự soi lại chính mình chứ không phải cái người đó. Người đó là cái người là là cái nhân khác nhưng mình phải có cái nhân xấu người ta mới hại hoặc là làm cái quả nó xấu nó mới đến với mình ha. để mình hiểu. Mình hiểu rồi cái mình à sẽ hóa giải, sẽ không có gây oán hờn oan gia nữa để mình an vui trong cuộc sống, vui vẻ trả và không tạo nghiệp ác xấu tiếp theo nữa. Đó là cái à cái cái lợi ích cái sự lợi ích của việc học, hiểu và tu tập. Chúng ta hồi hướng ha. Y đằng nô nha hô t nha taô y đà nô nha năng hô tu xí ta hôn t nha taô ă ta mê pô nă a xà khà da hăng hô tu y đ mê นิพานะ สัพเคต พุทธาตุ [âm nhạc] Đ [âm nhạc]

Tracks in this Playlist