Sau một tai nạn kỳ lạ, Lý Lai Phúc xuyên không về những năm 60 và nhập vào thân xác một thiếu niên. Những tưởng chỉ là cơ hội làm lại cuộc đời, nhưng anh phát hiện ra mình sở hữu một không gian bí mật có thể thu – lấy – tạo ra vật phẩm, mở ra hành trình thay đổi số phận, chiến đấu, và xây dựng lại mọi thứ từ hai bàn tay trắng…
Một hành trình xuyên không pha trộn yếu tố huyền huyễn, siêu năng lực và đấu tranh sinh tồn giữa thời kỳ đầy biến động.
#xuyênkhông #taisinh #yumireview
Currently Playing: [Full Tập 385] Xuyên Không Về Năm 1960 - Sở Hữu Không Gian Dị Năng | Yumi review
🔥 Siêu Năng Lực Lý Lai Phúc không gian dị năng tái sinh 1960 🔥
Đừng bỏ lỡ clip cực kỳ hấp dẫn này! Một chàng trai được tái sinh với siêu năng lực không gian dị năng. Anh ấy sẽ làm gì để thay đổi cuộc đời mình và những người thân yêu? Câu trả lời sẽ khiến bạn phải trầm trồ!
✅ Xem ngay và cho mình xin 1 LIKE nếu bạn thấy hay nhé! SUBSCRIBE kênh để không bỏ lỡ bất kỳ video nào! Sự ủng hộ của các bạn là động lực lớn nhất của mình! 💪
__________________________________________
© TikTok Chanel: https://www.tiktok.com/@kwontran
© Phim hoạt hình trung quốc được edit thuyết minh bởi kênh YumiReview
© Mọi vấn đề sử dụng video xin vui lòng liên hệ Email: mrvuong2807@gmail.com
© Momo: 0988660536 - Techcombank 19037133751019 - Trần Khánh Vương
© Thanks For Watching !!
__________________________________________
#xuyên_không #fullversion #yumireview #taisinh #sieunangluc #1960 #phimhoạthìnhtrungquốc
Video Transcript
Thím hai càng bịa càng quá đa. Lý Lai Phúc vội ngắt lời. Thím hai, đợi chút rồi hắng nói, mình chụp ảnh trước đi. Ừ, chụp ảnh. Chụp ảnh gì cơ? Thím hai lát nữa sẽ biết. Thằng nhóc này còn bày đặt bí mật nữa chứ. Lý Lai Phúc cười hì hì rồi nhìn ông Chu vừa ăn xong. Ông ăn xong chưa? Xong rồi, xong rồi. Đồng chí Tiểu Lý, tôi để dành lại cho cậu nửa phần thức ăn với bánh màn thầu. Nhìn bắt đồ ăn thừa, Lý Lai Phúc đang định nói mình ăn rồi thì thấy một bóng người chậm chạp ngoài cửa, liền vội gói hai đĩa thức ăn và màn thầu rồi chạy ra ngoài. Bà Lưu xem này, hôm nay bà đào được khá nhiều giả lái Phúc à. Bà Lưu, đây là đồ ăn thừa ở nhà hàng bà mang về ăn đi. Ôi thôi cháu ăn đi. Bà Lưu biết cháu là đứa tốt. Bà Lưu không phải cháu không ăn mà ông già để lại đồ ăn này bẩn quá. Ông già đó ở bẩn nên chẳng ai nuôi. Lý Lai Phúc ở đây làm người tốt, xin nỗi chọc ông Chu tức chết. Vì ông Chu thuộc tầng lắc thượng lưu nhất thời này. Thật ra người ta rất chú ý hình tượng. Bà Lưu chơi thế này phải ăn ngay kèo hồng. Bà Lưu biết rồi. Thằng nhóc, cậu nói ai bẩn hả? Nói xấu người khác sau lưng, người bình thường chắc đỏ mặt rồi. Nhưng Lý Lai Phúc chẳng hề thấy mình bị bắt của tang còn quay sang cãi. Ối rời ơi, ra thế này rồi còn sợ mất mặt à? Sợ gì chứ? Tôi ra lấy đồ thôi. Thế thì mau đi lấy đi. Mây. Thằng nhóc này không phải đồ đệ của tôi. Không thì tức chết mất. Thím hai. Bác Vương mau ra chụp ảnh đi. Lai Phúc à. Thôi thím không chụp đâu. Nghe nói chụp một tấm tốn mấy hào lận. Thím hai. Nếu thím không chụp với cháu thì chứng tỏ thím không thích cháu. Thằng bé này nói linh tinh gì vậy? Sao thím hai lại không thích cháu được? Được rồi được rồi. Tiểu Lai Phúc thế nào còn lạ gì. Không chụp thì nó không chịu thôi đâu. Mau lại đây nào. Ông Trương, đợi bác gái với thím hai chụp xong rồi, hai ta cũng chụp vài tấm. Ư, được. Chẳng mấy chốc cuộn phim thứ hai cũng chụp hết, mọi người đều chụp trước cửa nhà hàng quốc doanh là cảnh chụp ảnh cực đỉnh. Chiếc xe gíp trở thành vật xuất hiện nhiều nhất, chỉ vậy thôi mà mất mấy đồng rồi. Bác Vương đừng xót tiền, đây là khoán tiệm ảnh còn nợ cháu, không cần trả tiền đâu. Nói xong, Lý Lai Phúc dẫn theo ông Chú đang trợn trắng mắt rời đi. Nếu không phải Lý Lai Phúc cho quá nhiều, ông Chu đã nhảy dựng lên vạch trần lời nói dối của cậu rồi. He hê, chị dâu giả đón em là được rồi. Hai người thì khỏi cần đi. Ôi mẹ ơi, sao tôi lại quên cậu chứ? Ai bảo ngày nào cũng chạy ra ngoài sao này ông không nhắc tôi? Thế cũng đổ tại tôi à? Không tại ông thì tại ai? Được được, tôi không chọc nổi bà nữa. Tôi tránh còn không được sao? Hừ, chị dâu sao thế? Chị dâu mau nói đi chứ. Lại thở dài gì nữa vậy? Chị Vương đợi tôi vào nhà rồi hãy nói nhé. Tôi không muốn nghe ai mắng Lai Phúc nhà tôi. Bác Vương bất giác nhíu mày. Vì bác quý Lý Lai Phúc chẳng kém gì thím hai. May mà Tiểu Quyên nhắc tôi. Không được mắng Lai Phúc nhà chúng ta đâu nhé. Không thì đừng trách chị dâu véo đấy. Chị dâu yên tâm, em đảm bảo không mắng thằng nhóc đó câu nào. Lúc nãy tiểu lai phúc. Chị dâu, mọi người đều chụp rồi à? Không chỉ mỗi người chụp vài tấm, còn chụp ảnh chung trước cổng nữa. Tiểu Lai Phúc còn bảo bọn chị hô cười nào. Giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười. Hê hê, chị dâu, thằng nhóc đó giờ đi đâu rồi? Nó chỉ biết nó đi về phía kia thôi. Được rồi, chị dâu. Chú hai, em đi đâu đấy? Tiểu Lai Phúc lái xe gíp mà. Đây là điểm rừng cuối rồi. Chụp xong tôi đưa ông về. Tôi thì sao cũng được. Có màn thầu với đồ sao ăn lại còn được ngồi xe gíp. Ngày nào bảo tôi đi theo cậu cũng được. Ông già xấu thế này mà nghĩ cũng đẹp thật. Chào thầy Vương. Ồ anh cả. Thầy Vương, sức khỏe thầy vẫn tốt chứ? Cậu là vị công an mà em trai cậu hay nhắc phải không? Thầy Vương, em làm được công an cũng nhờ thầy dạy tốt. Ha ha. Cậu ngày xưa đánh ba gậy cũng chẳng thốt nổi câu nào. Từ bao giờ lại mồm mét thế này? He he. Cậu nhóc làm gì ở đây vậy? Thầy Vương, em đến tìm em trai em. Thầy Vương vừa nhìn sang chỗ Giang Viễn còn chưa kịp nói thì Giang Viễn đã sốt ruột chạy ra. Thầy Vương, thầy cứ lên lớp đi, em còn phải đi tìm cậu em khác nữa. Đi đi đi đi, cậu em lớn của em giống hết em hồi nhỏ. Thấy Vương, em nằm ở đồn công an trước ga. Nếu cần mua vé tàu hoặc muốn vào ga sớm thì đến đồn tìm em nhé. Tôi nhớ rồi. Anh, Anh tìm em có việc gì? Anh tìm em để lát cạch men cho Vạn Lý Trường Thành. Anh à, gạch men là gì vậy? Im nào để anh gọi anh hai đã. Khi ba anh em đi tới cổng lớn thấy chiếc máy ảnh, Giang Thao ngạc nhiên hỏi, "Anh à, anh định chụp ảnh cho bọn em hả? Em biết máy ảnh à? Lần em đi chơi Thiên An Môn có nhìn thấy từ xa. Nhóc, cậu phụ trách tạo dáng, con tôi phụ trách trụ." "Tiểu Thao, Tiểu Viễn." Hai đứa treèo lên xe đi. Không chỉ Giang Thao, Giang Viễn do dự, đến cả ông Chu cũng không nhịn được mà nói. "Đừng làm bậy chứ. Lỡ dẫm hỏng thì bán cả bốn ông cháu mình cũng đền không nổi. Chiếc xe này đâu phải làm bằng giấy, với lại có giẫm hỏng thì sửa là được, không cho ông Chu cơ hội nói tiếp. Lý Lai Phúc đá nhẹ vào mông Giang Thao rồi bực mình nói, "Hai đứa không tự leo lên, chẳng lẽ còn đợi anh bé à?" Nhân lúc Giang Thao đang trèo lên xe, Lý Lai Phúc sắp xếp máy ảnh và ông Chu đứng trước đầu xe. Hai đứa ngồi lên nóc xe, gác chân lên kính trắn gió. Thấy hai em ngồi xong, Lý Lai Phúc lại nhíu mày nói, "Tiểu Thao, nếu không biết để tay đâu thì ôm vai Tiểu Viễn đi. Còn nữa, cười lên nào. Nó là em trai em chứ có phải kẻ thù đâu." Lý Lai Phúc quay đầu lại thấy ông Chu vẫn đứng ngay ra liền dục. "Ông già không chụp ảnh còn nhìn gì nữa? Cậu làm công an đúng là phí tai. Nếu học nghề chụp ảnh thì chưa tới 3 tháng là thành nghề rồi. Ông Chu, mình mau chụp đi để còn rửa ảnh sớm cho cháu. Thằng nhóc này đúng là phí mất thiên phú. Nếu biết tạo dáng và chọn góc trục cũng được tính là có năng khiếu nhiếp ảnh thì người đời sau ai cũng là thiên tài cả. Dưới sự chỉ huy liên tục của Lý Lai Phúc, số ảnh trong cuộn phim vơ dần. Đến khi cả phim dự phòng to như cái lớp dự phòng của xe gíp cũng gần hết, cũng có một giọng nói cắt ngang, "Thằng nhóc thôi, cuối cùng cũng để tao bắt được mày rồi.